Custom Search
Trang 1/6 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 55

Ðề tài: Phật giáo - Nghệ thuật sống

  1. #1

    Mặc định Phật giáo - Nghệ thuật sống

    Phật dạy về Tình yêu

    Từ ngàn đời xưa đến nay, chủ đề "tình yêu" luôn được con người quan tâm. Nhưng hàng ngàn năm sau người ta vẫn chưa hết quan tâm nó. Tuy nhiên để yêu thương thế nào cho có hạnh phúc dài lâu, thì không phải ai cũng hiểu được. Bạn hãy một lần suy ngẫm về những lời Phật dạy dưới đây để có thể chọn cho mình một cuộc sống hạnh phúc trong tình yêu nhé.


    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Phật dạy rằng: "Có hiểu mới có thương. Tình yêu phải được xây dựng trên cơ sở của sự hiểu biết". Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Mỗi con người đều có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời. Trong cõi đời này, nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau.

    Chuyện đó vẫn thường xảy ra. Được hiểu, và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.

    Vậy nên, “Có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, nhưng cũng có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình. Vì vậy, chọn người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

    Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: "từ, bi, hỉ, xả".

    “Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ lụy, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

    “Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

    Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

    “Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

    “Xả” là không phân biệt, kỳ thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hóa nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc...


    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 31-08-2016 lúc 11:00 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi.

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  2. #2

    Mặc định Tôi vẫn còn Mẹ

    Tiếng chuông chùa ngân nga đổ, thời công phu tụng kinh tối, tôi đến quỳ trước đấng Từ Bi sám hối tội lỗi và nguyện cầu cho cha mẹ và những người thân yêu luôn được bình an. Tôi cầu nguyện cho mình và cả những người con vong bội sẽ quay trở về bên mái nhà xưa nơi đó có bóng dáng của mẹ hiền đang mỏi mắt chờ trông con trong nỗi hiu quạnh. Để một ngày kia chúng ta không phải hát lên khúc hát mình mất mẹ thật rồi...



    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Chiều nay, khi đang ngồi dưới sân Tịnh Xá đợi đến giờ lên chánh điện tụng kinh, tôi nhận được điện thoại của đứa em trai báo rằng mẹ tôi đang sốt siêu vi mấy ngày liền. Tôi gặn hỏi lại xác nhận rồi gọi điện ngay về cho mẹ. Bên kia đầu giây giọng mẹ ngột ngạt: "Không sao đâu con, cả xóm mình ai cũng sốt rồi lại khỏi". Tôi nghiêm giọng: "Mẹ không được chủ quan, phải khám và truyền nước thì mới khỏi được". Mẹ tôi ậm ừ: "Thì nếu ngày mai không bớt thì mẹ sẽ đi truyền nước vậy". Vẫn là câu nói trấn an con, tôi biết mẹ đang chịu đựng chỉ vì sợ con lo lắng. Trong không khí tĩnh lặng, tôi nghẹn ngào, miên man khi nhớ về sự hy sinh của mẹ và bao nhiêu lỗi lầm tôi đã tạo mà chưa một lần đến trước mẹ để nói lời hối lỗi ăn năn.

    Cuộc đời của mẹ tôi gắn liền với bao nỗi khổ cực cho đến tận bây giờ. Tôi nghe bà ngoại kể ngày mẹ lấy bố, cả hai gia đình nội ngoại đều là những người dân di cư từ miền Bắc vào miền Đông Nam Bộ theo chính sách kinh tế mới nên rất nghèo, đám cưới bố mẹ không có được một tấm hình làm kỷ niệm. Nhà tôi sống, nơi rừng rú cây cối bao quanh mà người ta hay gọi là chốn rừng thiêng nước độc. Mỗi khi chiều tối là bao nhiêu âm thanh vang vọng đến não nề: tiếng dế râm ran, tiếng muỗi vo ve, tiếng kêu của cú mèo, bìm bịp, tu hú và những bầy chim đi tìm mồi về réo rắt gọi đàn. Ngày ấy, ký sinh trùng sốt rét là mối nguy hiểm cho toàn bộ người dân trong vùng và nó cứ đeo bám mẹ tôi để thỉnh thoảng lại chờ cơ hội mà bộc phát.

    Mẹ sinh các em tôi ra, chúng tôi lớn lên và chứng kiến bao lần mẹ nằm run bần bật trong hai cái chăn quấn chặt nhưng vẫn không thể nào hết rét vì cái rét của căn bệnh này là nó từ trong ruột rét ra. Cứ thế, những cơn sốt rét hành hạ mẹ từ năm này sang năm khác. Mẹ vẫn sống với nó như người ta sống chung với lũ. Hết sốt mẹ lại cùng bố tôi ra vườn đổ đất, trồng tiêu, vào sâu trong rừng chặt le, lồ ô, thồ cây về làm nọc. Tuy nghèo khó nhưng chị em tôi không phải lao động từ nhỏ như bao đứa trẻ khác trong xóm. Việc học hành của chúng tôi luôn là ưu tiên số một. Mẹ không để cho chúng tôi phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn. Tiền học, tiền sách vở chúng tôi có khi mẹ phải chạy đi vay mượn.

    Ngày tháng chúng tôi lớn khôn, học hành gắn liền với bao nỗi cực nhọc của mẹ. Bao nhiêu năm chúng tôi đi học là bấy nhiêu năm mẹ dậy từ bốn giờ sáng để chăn bầy heo, đàn gà, nấu nồi cơm và giặt đống áo quần cho cả nhà. Mẹ phải tranh thủ như vậy thì mới kịp sáng ra còn đi làm và con cái có cơm ăn đi học sớm. Chúng tôi đến trường lúc nào áo quần cũng thật thẳng, thật sạch. Vậy mà, sự vô tâm, bất hiếu của chúng tôi đã làm cho lòng mẹ đau đớn, ngậm ngùi. Khi lên cấp ba, bắt đầu biết điệu đà, cả tôi và em gái mình đã từng về nói với mẹ bằng thái độ trách móc rằng ở lớp mới các bạn đều nhà rất giàu, mặc áo quần rất "model" chứ không quê mùa như mình. Những lúc ấy, mẹ chỉ biết im lặng mà cúi đầu buồn tủi.

    Ngày tôi thoát ly xa nhà, mẹ đưa tôi đi. Khi đến Sài Gòn, cảnh bến xe chiều mưa rơi xối xả khiến tôi buồn da diết. Tôi cố kìm nước mắt vì mẹ đang bên cạnh và truyền hơi ấm cho tôi.Thế nhưng chẳng bao lâu, chính sự yếu đuối, cô đơn của một đứa con gái xa quê đã đưa tôi đến những việc làm có lỗi với mẹ, với gia đình. Nơi quê nhà mẹ khắc khoải nhớ mong và hy vọng, thì tôi lại bước vào một tình yêu gian dối để rồi bị bỏ rơi trong đau khổ tột cùng. Đêm đêm tôi nằm khóc vì trống vắng bóng ai đó, thì mẹ cũng đau đáu canh thâu, nuốt dòng nước mắt nhớ thương tôi. Những cơn mưa, mẹ mỏng manh khoác chiếu áo tơi trong giá lạnh để vun cho luống tiêu không bị ngập úng thì tôi lại lang thang dưới những con đường tìm lại chút kỷ niệm của cuộc tình đã mất. Những đồng tiền được chắt chiu từ sự khó nhọc của mẹ và cả gia đình thì tôi lại tiêu xài nó một cách vô ích và tội lỗi. Tôi lơ là việc học hành và kết quả học kì đó, điểm số của tôi sa sút. Một hôm, mẹ gọi điện hỏi: "Nhà trường mới gửi phiếu điểm về, sao điểm thấp vậy con?". Tôi viện cớ trong giọng điệu lạnh lùng rằng mình bị bệnh nên làm bài thi không được điểm tốt. Mẹ chỉ im lặng rồi cúp máy. Lúc đó, trái tim mẹ đau nhói, còn trái tim tôi thì lại đang mù quáng chỉ còn biết nhớ mong đến người con trai đã bỏ rơi mình.

    "Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
    Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
    Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng" (*).


    Tuổi mẹ giờ đây đã bắt đầu vào bóng xế. Cuộc sống cũng không còn quá khó khăn, căn nhà tranh liêu xiêu gió hắt, mưa dột năm xưa đã được thay bằng ngôi nhà kiên cố nhưng lòng mẹ vẫn cô đơn, trống vắng vì thiếu bóng những đứa con. Vậy mà khi có ai đó hỏi thăm, mẹ đã kể cho họ nghe về chúng tôi với niềm tự hào khôn xiết.
    Tôi ra trường và bước vào đời đi làm việc, gặp bao nhiêu biến cố, chênh vênh như lời tiên đoán của mẹ ngày nào. Con đường tôi đi ngày càng xa xôi thì vòng tay mẹ lại dần dần ngắn lại. Tôi thương yêu mẹ nhưng cái tình thương ấy có lẽ không thấm vào đâu, so với lòng mẹ bao la và những gì mẹ giành cho chúng tôi trên cõi đời này. Để rồi vẫn bao lần tôi vô tâm lãng quên mình đang có mẹ.

    Bây giờ tôi chợt hiểu ra, niềm vui sướng tự hào nhất trên cõi đời nầy, và rất hạnh phúc khi còn có mẹ. Cầu mong cho tất cả những ai còn có mẹ trên đời sẽ không bao giờ phải nói với mẹ mình lời hối lỗi muộn màng...


    (*) Mẹ - thơ Đỗ Trung Quân

    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:47 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi.

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  3. #3

    Mặc định Chiếc lá hoàn mỹ

    Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm truyền nhân. Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng:
    "Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta 1 chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất".


    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Hai đệ tử vâng lời thầy đi tìm lá.

    Thoáng chốc, người anh quay về và trình cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm:
    "Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy".

    Người em đi cả ngày trời và quay về với 2 bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư:
    "Thưa thầy, con đã tìm và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất".

    Cuối cùng, vị đại sư đã chọn người anh.

    "Tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất", chúng ta vẫn cứ luôn nghĩ đến việc "hoàn mỹ nhất" nhưng nếu bạn cứ một mực đi tìm mà không nhìn vào thực tế, không so sánh với thực tế thì bạn cứ phải vất vả để rồi… trắng tay. Cho đến một ngày nào đó, bạn mới phát hiện rằng: Chỉ vì mãi đi tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất mà bạn đã bỏ qua biết bao cơ hội lớn một cách đáng tiếc!

    Hơn nữa, thứ hoàn mỹ nhất của con người cuối cùng có được bao nhiêu? Trên đời này đã xảy ra không ít chuyện đáng tiếc, đó cũng do một số người xa rời thực tế đi tìm "chiếc lá hoàn mỹ nhất", coi thường cuộc sống đạm bạc. Nhưng chính trong cuộc sống đạm bạc, vô vị đó mới chất chứa những điều kỳ diệu và to lớn. Điều quan trọng là thái độ của bạn như thế nào khi đối diện với nó.

    Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần bình tâm lại, từng bước từng bước tìm chiếc lá mà bạn cho rằng là hoàn mỹ nhất.



    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:44 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi.

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.

  4. #4

    Mặc định Cây phiền muộn!

    Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát đã chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ. Sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ.


    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh. Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây.

    Lúc cánh cửa nhà mở ra, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự tò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãy của anh.

    “Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi”.

    “Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã mong đợi tôi cả một ngày dài.”

    “Vì vậy, mỗi buổi chiều khi về đến nhà, tôi đã đem hết nỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.

    “Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi, thì dường như chúng đã vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước”.

    Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn. Vì vậy, hãy luôn sống vui, thanh thản và trọn vẹn với những ngày tháng tuyệt đẹp bạn nhé!


    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:33 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi.

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  5. #5

    Mặc định Ðề: Cây phiền muộn!

    Được mấy ai gửi lại phiền muộn của một ngày làm việc căng thẳng để vui vẻ cùng những thành viên trong gia đình nhỉ, chính tôi phải học tập rất nhiều, cảm ơn bài viết :)


  6. #6

    Mặc định Ðề: Cây phiền muộn!

    Trích Nguyên văn bởi hoa_tigon xem bài viết
    Được mấy ai gửi lại phiền muộn của một ngày làm việc căng thẳng để vui vẻ cùng những thành viên trong gia đình nhỉ, chính tôi phải học tập rất nhiều, cảm ơn bài viết :)
    Hãy đếm, những điều an vui hạnh phúc.
    Đừng đếm, những điều phiền muộn ưu tư.

    Để ta cảm nhận được, cuộc đời này mãi luôn tươi đẹp và có ý nghĩa hơn...

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  7. #7

    Mặc định Buông xả tự ngã

    Có một dòng sông nhỏ chảy từ một vùng núi cao đến làng xóm, đến rừng cây, rồi cuối cùng nó chảy qua một sa mạc. Nó nghĩ: "Mình đã vượt qua rất nhiều chướng ngại, lần này chắc cũng có thể vượt qua cái sa mạc này!?".


    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Lúc nó quyết định băng qua sa mạc thì nó phát hiện nước của nó bị tiêu mòn dần trong cát của sa mạc, nó thử hết lần này đến lần nọ nhưng chỉ là uổng công vô ích. Thế là nó nản lòng: "Có lẽ vận mệnh của mình chỉ đến ngang đây, mình vĩnh viễn không bao giờ thấy được biển rộng bao la như người ta từng nói". Nó buồn rầu lẩm bẩm như vậy. Có một dòng sông nhỏ chảy từ một vùng núi cao đến làng xóm, đến rừng cây, rồi cuối cùng nó chảy qua một sa mạc. Nó nghĩ: "Mình đã vượt qua rất nhiều chướng ngại, lần này chắc cũng có thể vượt qua cái sa mạc này!?".

    Lúc bấy giờ, bốn phía của sa mạc bỗng vang lên một âm thanh trong và nhẹ: "Nếu một cơn gió nhẹ có thể băng qua được sa mạc thì dòng sông nhỏ cũng có thể qua được". Thì ra âm thanh đó là tiếng nói của sa mạc.
    Dòng sông bực mình phản đối: "Đó là vì ngọn gió nhẹ có thể bay qua sa mạc, nhưng dòng sông như tôi thì phải đi qua chứ không thể bay".

    Sa mạc đáp: "Tại vì ngươi cố chấp, dáng vẻ của ngươi nên suốt đời không thể vượt qua sa mạc này. Ngươi phải biến thành hơi nước để cho cơn gió nhẹ mang ngươi bay qua sa mạc, đến nơi ngươi cần đến. Chỉ cần ngươi buông xả đi hình dáng một con sông như bây giờ, để hòa mình vào cơn gió nhẹ thì ngươi sẽ vượt qua được sa mạc này". Dòng sông vốn chưa từng nghĩ đến chuyện này, buông xả hình dáng một con sông rồi hòa mình trong cơn gió, không, không, không thể như thế, nó không thể chấp nhận khái niệm này. Nó nghĩ, nếu biểu nó vứt bỏ tự ngã của dòng sông thì như chính nó đã bị hủy diệt rồi thì dù có vượt qua được sa mạc cũng đâu có ích gì?!!!

    "Trong gió có bao hàm hơi nước (dòng sông nhỏ biến thành), sau đó mang hơi nước bay qua sa mạc, đến nơi rồi, hơi nước bốc hơi tạo thành mưa, sau đó nước lại chảy thành sông, đây không phải là chính ngươi sao? Sa mạc kiên trì giải thích".

    Vậy tôi vẫn trở lại được hình dáng ban đầu không? Dòng sông nhỏ hỏi. "Có thể nói phải, cũng có thể nói không phải". Sa mạc đáp: "Bất luận ngươi là một dòng sông nhỏ hay một luồng hơi nước không thể nhìn thấy thì bản chất nội tại của ngươi vẫn không thay đổi, ngươi cố chấp ngươi là một dòng sông nhỏ là do ngươi chưa biết đến bản chất nội tại của ngươi".

    Lúc này như vẻ hiểu được lời của sa mạc, dòng sông nhỏ đang miên man nghĩ đến lúc nó chưa hình thành thành con sông nhỏ này, hình như nó cũng được cơn gió mang nó vượt qua làng xóm, rừng cây, sa mạc rồi biến thành mưa, rồi cơn mưa chảy thành dòng sông chính nó hôm nay…!!!

    Cuộc hành trình nhân sinh của chúng ta cũng giống một dòng sông nhỏ vậy, muốn vượt qua những chướng ngại trong cuộc sống, để đạt đến một thành quả mới, hướng đến mục tiêu của "chân, thiện, mỹ". Chúng ta cũng phải có dũng khí "Buông xả tự ngã" để đến những lĩnh vực khác mà mình chưa bao giờ biết đến...


    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:42 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi.

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  8. #8

    Mặc định Hãy để tâm bình yên!

    Chúng ta có được bình yên không? Tâm chúng ta có được hạnh phúc an lạc không? Nếu không thì chúng ta hãy đưa tâm trở về với bình yên. Thế nào là bình yên? Tâm bình yên là tâm không bị căng thẳng, lo sợ hay buồn khổ bức bách. Tâm bình yên là tâm thanh tịnh, nhẹ nhàng, mát mẻ, an vui. Khi bình yên thì chúng ta không bị đốt cháy vì còn tâm vọng động bất an, còn tâm bị co thắt hay nóng bỏng vì phiền não, là còn tâm đau khổ. Cái tâm ấy rất đau khổ, đau khổ nhiều, bởi vì trên đời này không có cái khổ nào mà to lớn và sâu thẳm, nóng cháy và dễ sợ bằng cái khổ tâm, phiền não ngay ở trong lòng chúng ta.


    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Vậy, chúng ta hãy làm cho tâm mát mẻ bình yên trở lại. Bằng cách tập làm cho tâm được an tịnh tỉnh lặng. Chúng ta đã đau khổ quá nhiều. Bây giờ chúng ta hãy sống. Sống với tỉnh thức, với hạnh phúc và bình yên. Tuy nhiên, muốn được an tịnh tỉnh lặng, chúng ta cần phải cẩn thận suy xét xem những việc làm và lời nói của mình có đưa lại sự bình an cho tâm không.

    Chẳng hạn, trước khi đi đánh bài ở casino, chúng ta cần xét xem đi chơi như vậy có đem lại bình an cho tâm không, hay sẽ đưa tâm vào trạng thái tham lam, sân hận và si mê? Hoặc nếu chúng ta thích nói chuyện nhiều và thích nghe nhiều thì những điều mà chúng ta nói và nghe ấy có đem lại sự bình an trong sạch cho tâm không, hay càng nói càng nghe thì tâm càng dao động bất an?

    Tâm bất an dao động là tâm không sáng suốt. Tâm không sáng suốt sẽ đưa đến lời nói và việc làm không sáng suốt. Và như vậy thì sự đau khổ sẽ càng tăng. Vậy là chúng ta đang tự nhảy vào hầm lửa tội lỗi của đau khổ tham sân si. Khi thất niệm là chúng ta để cho ô nhiễm phiền não làm chủ tâm mình. Những lúc ấy, chúng ta còn tệ hơn là đã chết, vì chúng ta mặc dù đang "sống" nhưng lại tự hành hạ lấy mình. Với ô nhiễm đang bốc lửa trong tâm, chúng ta hướng ngoại, thích nghe - thích nói - thích làm những điều không an tịnh, để tạo nghiệp bất thiện bằng khẩu, bằng thân hay bằng ý rồi phải gặt hái đau khổ về sau.

    Là con Phật, chúng ta phải sáng suốt biết cách sống an vui và ngưng hành hạ lấy mình. Chúng ta có thể ngưng đốt cháy mình. Bằng cách đưa tâm trở về với bình yên.
    Trở về với bình yên có nghĩa là trở về với nguồn sống tâm linh. Chúng ta sẽ thắp sáng tâm mình bằng chánh niệm và trí tuệ, tắm mát tâm mình bằng hỉ lạc, làm nhẹ tâm mình bằng thư thái và cụ thể là tâm định, sẽ làm chúng ta rất hạnh phúc, bình yên.

    Nhưng trước hết, muốn trở về với bình yên, chúng ta cần thấy rõ những điều bất toàn và đau khổ của thế gian mà chúng ta đã nhiều lần phải trải qua. Ồ, thế gian này là bất toàn! Thế gian này là như vậy đó. Song song với những hạnh phúc nhỏ nhoi là sự phiền muộn sâu dày. Chúng ta không bi quan đâu. Chúng ta chỉ can đảm nhìn nhận sự thật đó thôi.
    Kinh nghiệm quá nhiều sự bất toàn và thay đổi của cuộc đời, những hạnh phúc tầm thường và phiền não dai dẳng, khi nhìn lại, chúng ta thấy một kiếp nhân sinh chẳng có gì ngoài tấm thân tàn tạ và còn tâm thì mang đầy những lằn sẹo đau thương.

    Chỉ khi nào thấy rõ những điều bất toàn ấy, chúng ta mới quyết định làm một cái gì đó để thay đổi nó đi. Chúng ta sẽ có khả năng từ chối, thường thì mới đầu, chúng ta chỉ từ chối tạm thời, từ chối những hạnh phúc nhỏ nhoi của thế gian để đổi lấy cái hạnh phúc vĩ đại, sâu dày hơn. Chúng ta sẽ từ chối nghe và thấy những gì bất thiện bên ngoài. Chúng ta sẽ chọn bạn mà chơi, sẽ chọn bạn mà nghe. Chúng ta sẽ đến với những gì bình an thanh tịnh. Nếu khước từ ô uế và đến với bình an thanh tịnh, thì chúng ta sẽ được thanh tịnh bình an. Và sự hạnh phúc vĩ đại, sâu dày ấy chỉ được tìm thấy ở tâm định tỉnh, an lạc, và trí tuệ sáng suốt trong thiền.

    Vậy là chúng ta hành thiền. Có nghĩa là chúng ta sống với bình yên. Bằng cách đưa tâm trở về với thân. Tâm nằm trong thân, tâm an trú tỉnh lặng nơi thân. Lắng tâm theo dõi, nhìn vào tiến trình chuyển động của hơi thở, tâm chúng ta nằm yên, chìm sâu vào nơi đó. Tâm chúng ta được định tỉnh, cảm giác mát mẻ, hỉ lạc, thư thái, nhẹ nhàng, bình yên thấm nhuần toàn thân tâm. Chúng ta cảm nghe thật nhiều hạnh phúc. Hạnh phúc cao thượng của thiền định, và đây chỉ là mới bắt đầu.

    Khi để tâm nằm yên chánh niệm nơi thân thì chúng ta sẽ được an lạc hạnh phúc. Tâm chánh niệm định tỉnh là tâm an lạc hạnh phúc, đó là điều tự nhiên. Sống được 30 phút như vậy thì thật là đáng sống. Sống được một giờ, hay một ngày như vậy, thì thật là giá trị. Bởi vì chúng ta đang sống với hạnh phúc cao thượng, hạnh phúc hoàn toàn...

    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:48 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi.

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  9. #9

    Mặc định Sự bao dung

    Đến miền đất mới, các vị sư phải xây dựng, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa phải xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.


    Ảnh -Nguồn: Internet

    Cuối cùng chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường, nhưng vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

    Kể từ đó mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng.

    Một hôm có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố dẫn họ sang hướng khác, nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên:

    "Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!"

    "Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?"

    - Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.

    "Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời lắm!"

    - Vị sư già từ tốn.

    Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.


    Vườn hoa Phật giáo
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:50 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


  10. #10

    Mặc định Lễ Vu Lan: Ai còn Cha mẹ... xin đừng thờ ơ!

    Vu Lan là dịp đặc biệt để giới trẻ sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và xin chớ quên rằng: Ai còn Cha mẹ… xin đừng thờ ơ!


    Ảnh -Nguồn: Internet

    Những ngày tháng bảy âm lịch lại về, mang theo chút mưa nắng thất thường đan xen vào dòng đời tấp nập. Cũng chính lúc này, nhà nhà đều thành kính bước vào mùa Vu Lan - mùa báo hiếu…

    Bản chất cuộc đời như con thuyền ngoài biển khơi, có lúc sóng yên gió lặng, thuyền đi êm ả và đích đến dễ dàng đạt được. Nhưng phần lớn trên hành trình ấy, con truyền thường phải đương đầu với muôn vàn sóng gió để cập bờ.

    Đó là những lúc buồn - vui – sướng - khổ, là những giây phút tươi nở nụ cười hay rưng rưng nước mắt. Trong khoảnh khắc đó, con người ta thường có thiên hướng nghĩ tới xuất phát điểm của cuộc đời mình mà tung hô hay than vãn.

    Và cho dù là sung sướng hay kêu than, thì ngàn đời nay muôn người vẫn thường than với Trời, sau đó là than với Cha mẹ. Ừ thì than Trời, nhưng dẫu có than Trời thì vẫn cao quá, xa quá, đâu thấu lòng ta!

    Vậy còn lại chỉ có Cha mẹ là nơi trút bỏ mọi ưu tư, sầu khổ của kiếp người. Bởi Mẹ cha là nguồn cội, là cái nôi sinh thành và cho ta được sống để có thể biết khổ đau hay hạnh phúc!

    Kiếm đâu ra trên thế gian này một điểm tựa vững chắc như Cha. Tìm đâu ra giữa biển người bao la một vòng tay ấm áp yêu thương như vòng tay Mẹ. Dù cho đi hết cuộc đời thì lòng cha mẹ vẫn không phút giây nào thôi trông mong, lo lắng cho những đứa con mà họ đã dứt ruột sinh thành.

    Công lao trời bể của Mẹ cha cho tới hết đời, không một người con nào có thể trả cạn. Chỉ có thể đền đáp ơn sâu ấy bằng việc sống sao cho nên người, cho lành thiện. Nhất là với người trẻ chúng ta khi nhớ về Mẹ-Cha, bậc sinh thành yêu quý mà trong nhịp thở gấp gáp của cuộc sống hiện đại, ai đó đã có phút sao nhãng, lãng quên.

    Mùa báo hiếu tháng bảy âm lịch cũng là dịp để ta sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn, gửi gắm tình cảm và hành động thực sự tới những số phận xung quanh mình.

    Ai đã mất đi Cha mẹ thì trọn đời không được quên lãng công lao dưỡng dục của đấng sinh thành. Ai còn cha mẹ thì càng phải sống sao cho có đạo hiếu, chớ thờ ơ, tàn nhẫn mà bất kính, bất hiếu với Mẹ cha để phải ôm trong lòng nỗi xót xa, ân hận.

    Ta hành động hiếu hạnh không phải để mong cho bản thân ta có thêm điều lợi hay tiếng thơm, mà đơn giản là để thấy lòng nhẹ bẫng, vui vẻ và thanh thản, hành động để thấu được triết lí giản đơn mà sâu xa của Phật dạy, ấy là phải biết “Từ, bi, hỷ, xả” hay “vô ngã", "vị tha”, cũng là tiếp bước dòng chủ lưu của đạo lý dân tộc: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”.

    Bạn có thể chọn một bông hoa cài lên ngực áo hoặc không trong ngày lễ Vu Lan, nhưng nghĩ về ngày này với ý nghĩa nhân bản, âu cũng là cách để bạn tri ân cuộc sống tươi đẹp này. Bông hoa hồng được chọn là biểu tượng của tình yêu, sự cao quý và ngát hương.

    Việc nhớ về bậc sinh thành và cài lên ngực bông hoa cao quý là tình cảm đẹp nhất, là chữ Hiếu mà con cái gửi đến bậc sinh thành. Với ý nghĩa đó, nhiều người Việt mình đến ngày Vu Lan đều cài một bông hoa màu hồng lên áo, ấy là biểu tượng của việc còn Mẹ-Cha. Ai đã mất mẹ thì cài hoa trắng.

    Người có hoa hồng hẳn sẽ tự hào vô cùng vì trên đời này còn có Mẹ-Cha. Ai mang hoa trắng sẽ thấy như một sự nhắc nhở, rằng mình đã lỡ mất những gì quý giá nhất, từ đó mà hành động sao cho phải với lương tâm.

    Vu Lan là dịp đặc biệt để giới trẻ sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn. Và xin chớ quên rằng: Ai còn Cha mẹ… xin đừng thờ ơ!

    Vũ Thế Tấn (VTC News)
    thay đổi nội dung bởi: PhuongChau, 01-05-2016 lúc 12:39 PM Lý do: Chỉnh link hình bị lỗi

    An khang, thịnh vượng, vạn sự cát tường.


Trang 1/6 123 ... cuốicuối

Ghi nhớ trang này

Ghi nhớ trang này

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới.
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể up file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết
  •