Custom Search
Trang 1/4 123 ... cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 39

Ðề tài: Cộng đồng

  1. #1

    Mặc định Cộng đồng

    Hàn Quốc mở lại chợ lao động cho người Việt năm 2017.

    TT - Chính phủ Hàn Quốc sẽ mở lại thị trường lao động cho lao động Việt cư trú tại Hàn Quốc từ năm 2017, theo Hãng tin Yonhap ngày 15-5.


    Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

    Năm 2012, Seoul ngừng cấp phép người mang quốc tịch Việt Nam làm việc tại nước này sau khi một số lượng lớn lao động Việt vẫn bất chấp visa thị thực công việc hết hạn, cư trú bất hợp pháp ở Hàn Quốc.

    Theo Yonhap, Hàn Quốc điều hành một hệ thống giấy phép nhân sự, cho phép các công ty yêu cầu chính phủ cho phép sử dụng lao động nước ngoài. Các nhà chức trách có quyền cho phép hoặc từ chối yêu cầu dựa trên tính hợp lệ của yêu cầu, cũng như cân nhắc bảo hộ những thị trường lao động địa phương khác có liên quan.

    Theo Yonhap, một bản ghi nhớ việc nối lại các thỏa thuận về lao động nhập cư Việt Nam sẽ đạt được tại cuộc hội đàm giữa Bộ trưởng Lao động Hàn Quốc và Bộ trưởng Bộ Lao động - thương binh và xã hội Việt Nam tại Hà Nội. Cuộc hội đàm dự kiến diễn ra ngày 17-5.

    Hiệp định này được đưa ra khi các doanh nghiệp Hàn Quốc kêu gọi cho việc dỡ bỏ lệnh cấm công nhân người Việt. Các doanh nghiệp địa phương khen ngợi người lao động từ các nước Đông Nam Á về khả năng thích ứng điều kiện làm việc tại địa phương và có được những kỹ năng làm việc phù hợp rất nhanh, khiến họ trở thành các nhân viên có giá trị.

    Ngoài ra, Bộ Lao động Hàn Quốc cho biết bước tiến đến việc dỡ bỏ lệnh cấm sau khi Hà Nội đưa ra lộ trình 2016 - 2018 quản lý tốt hơn người Việt cư trú bất hợp pháp tại nước ngoài.

    Bên cạnh các vấn đề lao động cư trú, các bộ trưởng của hai nước sẽ bàn thảo thêm về các vấn đề hệ thống thông tin lao động, luật lao động...

    Theo Yonhap, nhiều công ty Hàn Quốc đã thiết lập hoạt động tại Việt Nam và có nhiều nhân viên Hàn Quốc làm việc tại các công ty này. Phía Việt Nam đã bắt đầu thắt chặt các quy định về thị thực cấp visa lao động tay nghề cao khiến những người trẻ Hàn Quốc khó được thuê tại các công ty này.

    Phong Vân

  2. #2

    Mặc định Đức sẽ chi hơn 100 tỷ USD cho người tị nạn

    TT - Tạp chí Der Spiegel tiết lộ số tiền này nằm trong bản dự thảo đàm phán của Bộ tài chính với 19 bang thuộc nước này và sẽ được dùng cho nhiều mục đích, bao gồm cả giải quyết gốc rễ của cuộc khủng hoảng tị nạn.


    Một gia đình Syria đến trung tâm tiếp nhận người tị nạn và di cư tại Friedland, Đức tháng 4-2016. Ảnh: Reuters

    Cụ thể, theo Der Spiegel, số tiền 93,6 tỷ euro (khoảng hơn 106 tỷ USD) sẽ được giải ngân từ đây đến năm 2020 cho các công tác tiếp nhận, hỗ trợ người tị nạn hòa nhập cộng đồng và giải quyết các nguyên nhân gốc rễ.

    Trong đó, 25,7 tỷ euro sẽ được dùng cho việc trợ cấp thất nghiệp, trợ cấp tiền thuê nhà và nhiều quyền lợi khác mà người tị nạn sắp được hưởng từ nay đến năm 2020.

    5,7 tỷ euro sẽ được chi trả cho các khóa học tiếng Đức dành cho người tị nạn, 4,6 tỷ euro nữa sẽ dành cho công tác hỗ trợ và tìm kiếm việc làm cho những người này.

    Báo cáo của Bộ tài chính Đức cũng cho biết chi phí hàng năm dành cho người tị nạn sẽ tăng dần từ mức khoảng 16,1 tỷ euro năm 2016 lên mức hơn 20 tỷ euro năm 2020.

    Trong khi đó, theo Der Spiegel, các bang khác ở Đức thì khẳng định chi phí hàng năm sẽ không thấp như vậy. Chính quyền các bang này tin rằng chi phí trong năm nay sẽ ở mức hơn 21 tỷ euro và sẽ tăng lên mức 30 tỷ euro trong bốn năm tới. Họ cũng phàn nàn vì không thể đối phó với dòng người tị nạn và các chi phí liên quan khác.

    Giữa chính phủ liên bang và chính quyền các bang cũng có những mâu thuẫn trong việc nên chi bao nhiêu tiền và như thế nào cho người tị nạn.

    Người phát ngôn Bộ Tài chính Đức từ chối đưa ra bình luận về con số 93,6 tỷ euro và cho biết chính phủ liên bang vẫn đang đàm phán với các chính quyền bang. Dự kiến các bên sẽ gặp lại nhau vào cuối tháng này để bàn bạc tiếp về kế hoạch tài chính trên.

    Theo tính toán của một số quan chức Đức, sẽ có khoảng 600.000 người tị nạn đến Đức trong năm nay, năm tới sẽ là 400.000 và 300.000 người mỗi năm sau đó. Dự kiến, sẽ có khoảng 55% người tị nạn được công nhận ở Đức sẽ có việc làm trong năm năm tới.

    Duy Linh

  3. #3

    Mặc định Việc làm – chìa khóa giải quyết vấn đề người tị nạn

    TGVN - Tạo công ăn việc làm không chỉ giúp cải thiện cuộc sống của những người tị nạn mà còn góp phần vào sự phát triển của những nước tiếp nhận họ.


    Những người tị nạn làm việc tại một nhà máy ở Jordan. Ảnh -Nguồn: Sputnik

    Fawzi Hamama nhìn tờ hóa đơn điện trong 4 tháng qua, băn khoăn tự hỏi làm sao anh có thể trả số tiền này. Kể từ khi rời Syria đến Jordan cách đây 3 năm, anh đã phải bán đi tất cả số vàng mà anh tặng vợ làm của hồi môn. Gia đình 4 người của Fawzi giờ đây đang sống dựa vào trợ cấp của các tổ chức nhân đạo quốc tế. Tuy nhiên, khoản tiền ít ỏi này không đủ trả tiền thuê nhà, đó là chưa kể đến hóa đơn điện, nước. “Chúng tôi có thể bị đuổi ra khỏi nhà bất cứ lúc nào”, Fawzi chia sẻ.

    Thỏa thuận EU - Jordan
    Miền Bắc Syria, quê hương của Fawzi, rơi vào tình trạng đói nghèo và hỗn loạn kể từ khi quân đội Chính phủ Syria tiến hành không kích các nhóm phiến quân nổi dậy. Trong bối cảnh đó, anh đã buộc phải rời bỏ nhà cửa và công việc giảng dạy lái xe ở quê nhà, rồi cùng vợ con lên đường chạy loạn. Ở Jordan, đầu tiên gia đình anh sống trong một trại tị nạn, sau đó họ được một người họ hàng bảo lãnh và chuyển đến một căn hộ bình dân ở thủ đô Amman.

    Mấy tháng qua, Fawzi đi học nghề sửa chữa điện lạnh theo một chương trình được Chính phủ Anh tài trợ. Hiện anh đang đợi giấy phép từ các cơ quan chức năng Jordan để có thể hành nghề hợp pháp tại đây. “Người Syria không trông chờ sự cảm thông hay hỗ trợ tiền bạc. Hãy cho chúng tôi công việc”, Fawzi nói.

    Khát vọng nói trên cũng chính là động lực đưa đến một sáng kiến của Liên minh châu Âu (EU) và Jordan nhằm giúp đỡ những người tị nạn tại các quốc gia tiếp nhận. “Hiệp định Jordan”, được ký kết tại London (Anh) hồi tháng 2 năm nay, khẳng định các nước nhỏ như Jordan đang phải gánh vác một lượng người tị nạn vượt quá sức mình và Chính quyền Amman không đủ nguồn lực để giúp đỡ những người này. Để giải quyết thực trạng đó, EU sẽ nhập khẩu các sản phẩm chủ lực của Jordan nếu quốc gia Trung Đông này cho phép những người nhập cư làm việc trong các khu công nghiệp trọng điểm (SEZs), vốn chủ yếu tuyển lao động bản địa.

    Trên thực tế, các SEZs của Jordan hiện đang tuyển những người nhập cư từ Bangladesh, Sri Lanka và một số quốc gia khác ở Nam Á. Hầu hết những người này là thợ may trong các nhà máy dệt, chẳng hạn như nhà máy Ad-Dulayl ở ngoại ô Amman. Chính những người nhập cư này đã làm nên những sản phẩm xuất khẩu sang thị trường Mỹ như Under Armour hay LL Bean.

    Mới đây, các lãnh đạo của nhà máy Needle Craft cho biết, họ sẵn sàng tiếp nhận những người tị nạn Syria vào làm việc, đồng thời đánh giá cao những người đến từ khu vực Aleppo vốn có nghề dệt lụa truyền thống rất tinh xảo. Nhà máy này cũng khẳng định sẽ cung cấp thực phẩm và chỗ ở cho người tị nạn Syria.

    Hy vọng trong tầm với
    Giới chức châu Âu cho rằng, để những người Syria làm việc ở những nơi như trên có thể giúp họ nâng cao kỹ năng trình độ nhằm giúp tái thiết quê hương khi chiến tranh kết thúc. Đồng thời, những người tị nạn này cũng góp phần vào sự phát triển kinh tế của Jordan, vốn chịu ảnh hưởng không nhỏ vì cuộc khủng hoảng ở nước láng giềng Syria.

    Thực chất, sáng kiến của EU cũng tính đến những lợi ích cho chính bản thân châu Âu, bởi khuyến khích việc làm ở Jordan sẽ giúp làm giảm dòng người tị nạn tràn vào “lục địa già”. Ông Justine Greening, Bộ trưởng Phát triển quốc tế Anh, nói: “Cho những người nhập cư một niềm hy vọng nằm trong tầm với là cách tốt nhất để những người này không đánh cuộc mạng sống để đến châu Âu”.

    Tuy nhiên, các chuyên gia tại Viện nghiên cứu Wana của Jordan cho rằng, việc giải quyết vấn đề người tị nạn của quốc gia này đang có một “lỗ hổng nghiêm trọng”. Theo luật quốc tế, các quốc gia tiếp nhận như Jordan không được trục xuất những người đang trong tình trạng bị đe dọa đến tính mạng. Trong khi đó, các nước giàu có không nhất thiết phải có nghĩa vụ hỗ trợ tài chính cho Jordan. Chính vì vậy, trong nhiều thập kỷ qua, Chính quyền Amman bất đắc dĩ phải ngửa tay xin hỗ trợ của cộng đồng quốc tế. Điều này đã gây tác động xấu đến nền kinh tế Jordan và khiến quốc gia Trung Đông nhỏ bé này bị phụ thuộc vào viện trợ.

    Giới chức Anh dự đoán, những người tị nạn Syria sẽ ở lại Jordan từ 5-10 năm tới. Vì vậy, việc cung cấp việc làm cho những người này là vấn đề khá nhạy cảm, trong bối cảnh tỷ lệ thất nghiệp ở Jordan đang ở mức 14%. Vì vậy, nhiều người đang quan ngại rằng, chính những người tị nạn đang đặt gánh nặng lên vai Chính quyền và nhân dân của nước tiếp nhận. Một doanh nhân địa phương chua chát nói rằng: “Ở Jordan bây giờ, người Ai Cập, người Syria hay người Iraq thì làm việc, trong khi người Jordan chỉ đứng xem mà thôi”.

    Nhằm trấn an dư luận về vấn đề này, Chính phủ Jordan đang nỗ lực thu hút đầu tư nước ngoài nhằm tranh thủ ưu đãi của châu Âu. Về phần mình, giới chức EU cho rằng cần phải nhanh chóng kết thúc đàm phán với Jordan trong vòng vài tháng tới, sau đó nhanh chóng triển khai kế hoạch. Khi biết tin này, Fawzi cảm thấy rất hào hứng. Anh nói: “Nếu tôi có thể kiếm được một công việc ổn định và có mức lương thỏa đáng, tôi sẽ không nghĩ đến chuyện tới châu Âu nữa”.

    Quang Chinh

  4. #4

    Mặc định Mỹ đóng cửa quán phở Việt vì có gián

    vnexpress - Thanh tra y tế Mỹ đã yêu cầu Phở Today tại bang Florida đóng cửa tạm thời sau khi phát hiện những con gián bên trong nhà hàng này.


    Nhà hàng Phở Today. Ảnh: Yelp

    Theo Nex4Jax, thanh tra y tế đã tìm thấy gần chục con gián trong quán Phở Today ở thành phố Jacksonville. Những con gián chạy quanh tủ đông lạnh, và bàn chuẩn bị đồ ăn nhưng nhiều nhất là bên trong một chiếc tủ ở phía trước cửa sổ khu nấu nướng.

    Giới chức cũng tìm thấy bình xịt, và mồi khử gián trên bàn cạnh lò vi sóng. Đây là một hành vi vi phạm nghiêm trọng khác bởi có khả năng thực phẩm bị nhiễm hóa chất.

    Quản lý nhà hàng Lisa Ly cho hay họ tiến hành diệt gián đều đặn trong các tuần gần đây. "Chúng tôi đã cố gắng hết sức có thể", Ly nói.

    Tuy nhiên, khi cơ quan chức năng quay lại Phở Today vào ngày hôm sau, họ vẫn phát hiện các con gián dù không nhiều. Theo quy định, nhà hàng phải hoàn toàn sạch gián mới được phép mở cửa trở lại.

    Ly nói cô muốn xin lỗi các khách hàng của mình. "Chúng tôi phải nói lời xin lỗi. Chúng tôi đang cố gắng để khắc phục tình trạng này tốt nhất", cô nói.

    Vào một cuộc kiểm tra sau đó, thanh tra y tế xác nhận Phở Today đã không còn vi phạm. Đây là lần đầu tiên nhà hàng này phải tạm ngừng hoạt động kể từ khi mở cửa.

    Anh Ngọc

  5. #5

    Mặc định Tại sao kinh doanh tại Mỹ lại dễ dàng thành công?

    vnexpress - Mỹ là quốc gia thu hút vốn đầu tư nước ngoài cao nhất thế giới, đồng thời cũng là đất nước có nền kinh tế với mũi nhọn xuất khẩu hàng đầu thế giới...


    Kinh doanh ở Mỹ dễ dàng thành công hơn ở các nước khác

    Qua bài viết này, tôi xin trình bày một số nét ưu việt của Mỹ, khiến quốc gia này trở thành vùng đất thu hút đầu tư nước ngoài cao nhất thế giới, đồng thời cũng là nơi có nền kinh tế với mũi nhọn xuất khẩu hàng đầu thế giới.

    Mỹ hoàn toàn có khả năng tự cung tự cấp nhưng họ vẫn mở rộng cửa giao thương với thế giới. Vậy tại sao kinh doanh trên đất Mỹ lại dễ dàng thành công?

    Sự công bằng trong hệ thống pháp luật
    Đây được xem là điểm mạnh của Mỹ so với nhiều đất nước khác. Kể từ khi thành lập, Mỹ đã có vai trò độc đáo, và uy tín giữa các quốc gia. Họ là đất nước đầu tiên được sáng lập dựa trên nguyên tắc tự trị hạn chế.

    Bác bỏ chế độ quân chủ, những người sáng lập đã tạo ra một chính phủ liên bang với 3 chi nhánh riêng biệt: hành pháp, lập pháp, tư pháp. Mỗi chi nhánh trong khi thực hiện chức năng được giao vẫn chịu sự kiểm tra, giám sát của hai chi nhánh còn lại.

    Các công ty đều được đối xử bình đẳng tại Hoa Kỳ và phải tuân theo cùng một nền luật pháp, quy tắc, và các thủ tục để triển khai việc kinh doanh. Các nhà đầu tư nước ngoài được hưởng lợi từ một môi trường đầu tư thông thoáng, minh bạch và không phân biệt đối xử.

    Tại Mỹ, các nhà đầu tư nước ngoài sẽ được tự do chuyển nhượng vốn, lợi nhuận, cơ sở hạ tầng vật chất, tài chính tiên tiến và truy đòi hợp pháp... không phân biệt đối xử trong trường hợp có tranh chấp liên quan đến đầu tư.

    Ngoài ra, họ không có cơ quan kiểm tra bắt buộc để xem xét, và phê duyệt đầu tư nước ngoài. Không giống như các nước khác, Mỹ cũng không có quy định "đầu tư tối thiểu cần thiết" hoặc những quy tắc khác.

    Sự ổn định của hệ thống chính trị
    Mỹ có hệ thống chính trị ổn định, và pháp lý mạnh mẽ. Điều này tạo điều kiện thuận lợi cho các doanh nghiệp tham gia kinh doanh quốc tế tại đây.

    Là một nước Cộng hòa Lên bang, Mỹ thực hiện chế độ chính trị tam quyền phân lập. Hiến pháp Mỹ quy định quyền lập pháp thuộc về Quốc hội, quyền hành pháp thuộc về Tổng thống, và quyền tư pháp thuộc về Tòa án tối cao. Mỗi bang có hệ thống hiến pháp, và pháp luật riêng nhưng không được trái với Hiến pháp của Liên bang.

    Hệ thống chính trị Mỹ được xây dựng dựa trên kiểm tra, và cân bằng để đảm bảo rằng không ai có quá nhiều quyền lực, do đó đảm bảo hòa bình, chính phủ ổn định. Họ được hưởng gần 150 năm ổn định chính trị kể từ khi kết thúc nội chiến.

    Thủ tục đăng ký và thành lập công ty đơn giản, chi phí thấp, và nhanh chóng
    Các công ty nước ngoài có thể thành lập nhiều loại hình công ty như chi nhánh, công ty con của công ty nước ngoài, công ty TNHH, công ty cổ phần, công ty liên doanh, công ty liên doanh TNHH… tùy theo luật mỗi bang cho phép, và tùy theo loại hình kinh doanh.

    Tuy nhiên, thông thường người ta chọn công ty cổ phần TNHH, cơ cấu tổ chức ổn định tương đối lâu dài, và có khả năng hùn vốn bằng cách bán cổ phiếu và trái phiếu. Hầu hết các công ty của Mỹ đều mang danh viết tắt Corp. (công ty cổ phần) hay Inc. (trách nhiệm hữu hạn) như một phần của tên giao dịch.

    Hợp đồng lao động linh hoạt
    Hợp đồng lao động thể hiện ý chí tự do của hai bên: Bên sử dụng lao động và bên lao động, giúp cả hai đều công bằng trước pháp luật. Sức lao động cũng là một loại hàng hóa thuận mua vừa bán. Pháp luật bảo vệ sự thỏa thuận ban đầu của đôi bên. Do đó, doanh nghiệp được tự do tuyển dụng nhân sự vừa ý mình.

    Dạng thứ nhất là "At-Will": tức là hợp động lao động tự nguyện giữa hai bên, và đây được xem là dạng hợp đồng chính được sử dụng tại Mỹ cho đa số các công ty và hãng, xưởng. Dạng "At-Will" này cho phép người chủ cho công nhân nghỉ việc hay khai trừ nhân viên không cần lý do.

    Dạng hợp đồng thứ hai "Just-Cause": thì chỉ cho phép người chủ sa thải nhân viên nếu có lý do chính đáng. Loại hợp đồng này thường thấy ở những công ty lớn và lâu đời tại Mỹ, hoặc cũng có thể thấy trong những hợp đồng lao động do công đoàn đại diện ký. Khi bạn ký hợp đồng lao động với công đoàn, người chủ hay quản lý công ty hoàn toàn không thể sa thải nhân viên nếu không có lý do chính đáng.

    Ngoài hai dạng hợp đồng trên thì những dạng lao động khác là lao động theo hợp đồng được thỏa thuận trước giữa hai bên cung cấp dich vụ, và bên nhận dịch vụ. Những dạng này không được coi là hợp đồng thuê mướn, mà chỉ là dịch vụ dành cho các người làm independent contractor (cung cấp dịch vụ độc lập).

    Quy hoạch kinh doanh khoa học
    Tùy theo ngành nghề mà cơ quan chức năng Mỹ sẽ quyết định số lượng giấy phép kinh doanh được cấp theo từng khu vực. Việc này nhằm đảm bảo sự an toàn trong đầu tư kinh doanh, tránh sự cạnh tranh không cần thiết khi có quá nhiều địa điểm kinh doanh cùng ngành nghề ở một vị trí địa lý, làm giảm lợi nhuận chung của ngành.

    Sở hữu trí tuệ
    Mỹ là quốc gia nổi tiếng thế giới về việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ của tác giả. Sự hiệu quả của cơ quan hành pháp giúp Mỹ luôn có những phát minh tiên tiến, có tầm ảnh hưởng với sự phát triển của nhân loại, tạo ra sự giàu có thịnh vượng cho nền kinh tế.

    Quản lý nhân thân của người dân
    Chính phủ Mỹ quản lý người dân bằng cách cấp cho mỗi người một số an sinh xã hội, đồng thời, số an sinh xã hội này sẽ được quản lý trên hệ thống máy tính quốc gia. Do đó, ở Mỹ không có chuyện quản lý người dân bằng hộ khẩu.

    Người dân có quyền sinh sống ở bất kỳ nơi nào trên lãnh thổ Hoa Kỳ. Khi có việc liên quan đến luật pháp, y tế, kinh doanh... họ chỉ cần xuất trình số an sinh xã hội thì mọi thông tin đều hiện ra rạch ròi, và chính xác, vì thế, ít có chuyện lừa đảo xảy ra ở Mỹ.

    Vì những lý do trên, kinh doanh ở Mỹ dễ thành công là như vậy.

    Francis Hùng

  6. #6

    Mặc định Bé gái gốc Việt duyên dáng trên cánh đồng hoa tulip

    vnexpress - Cô bé Katie đáng yêu tạo dáng trước ống kính của mẹ tại cánh đồng hoa tulip đầy màu sắc tại đất nước Hà Lan...


    Ảnh bé Katie

    Bé Katie sinh năm 2009, năm nay vừa tròn 7 tuổi, có mẹ là người Việt, bố người Đức. Từ lúc sinh ra, bé đã được mẹ tập cho làm quen trước ống kính, vì thế bé tạo dáng rất chuyên nghiệp và tự tin. Katie ước mơ sau này sẽ là một nhạc sĩ piano chuyên nghiệp.

    Bảo Ngọc Lê

  7. #7

    Mặc định 5 điểm khác biệt khiến Mỹ luôn là siêu cường giáo dục thế giới

    vnexpress - Hằng năm, rất nhiều nhân tài trên mọi lĩnh vực đều tốt nghiệp tại các trường ở Mỹ, từ nghiên cứu khoa học, kinh doanh, thể thao... cho đến giải Nobel.


    Tại Mỹ, học sinh không bắt buộc phải đến trường mà có thể được bố mẹ dạy học tại nhà

    Hệ thống giáo dục thiết kế khoa học, không gò bó nên Mỹ luôn được đánh giá là siêu cường trong mọi lĩnh vực, đặc biệt là giáo dục. Năm điểm khác biệt sau đây sẽ giúp bạn hiểu tại sao sinh viên tại Mỹ luôn thành công sau khi tốt nghiệp.

    Học sinh được dạy tại nhà
    Trẻ em Mỹ không buộc phải đến trường, mà cha mẹ có thể dạy con tại nhà, nếu chưa biết phương pháp thì có những website hướng dẫn rất thuận tiện.

    Điểm tích cực của phương pháp giáo dục này là cha mẹ luôn gần gũi con cái, hiểu được tài năng thiên bẩm của con, từ đó sẽ có phương pháp giáo dục tối ưu, nhằm phát huy tài năng thiên bẩm đó.

    Thời gian học tập mỗi ngày không kéo dài quá vài tiếng, quỹ thời gian còn lại dùng để du lịch, biểu diễn, tham quan, đọc sách, tiến hành các dự án nghiên cứu, hay tham gia hoạt động từ thiện. Hiện nay có khoảng một triệu gia đình ở Mỹ áp dụng phương thức này và theo thống kê đang tăng lên khoảng 15% mỗi năm.

    Không một quốc gia nào có phương pháp giáo dục theo kiểu này giống Mỹ, do đó Mỹ luôn ở vị trí siêu cường.

    Các trường tại Mỹ không theo một chương trình thống nhất
    Các trường tại Mỹ được quyền đưa ra chương trình của riêng mình, vì quan niệm của họ kể cả trong vấn đề giáo dục cũng được khuyến khích cạnh tranh tối đa. Mỗi trường phải đầu tư nghiên cứu để làm sao đưa ra chương trình phù hợp nhất, hấp dẫn nhất.

    Họ không có quan niệm như một số nước rằng thành viên Bộ Giáo dục phải “áp” một nội dung thống nhất lên chương trình giảng dạy quốc gia, bởi làm như thế khác nào đẩy phương pháp giáo dục tối ưu phù hợp từng vùng miền vào năng lực hạn chế của một số vị “chức sắc giáo dục”.

    Sáng tạo là đặc điểm trong thiết kế nội dung giáo dục tại Mỹ. Tuy nhiên, nền tảng của nội dung là phát huy tối đa năng lực suy nghĩ, năng lực nói và viết của học sinh. Nội dung bài học có thể khác nhau, nhưng nền tảng này tương đối giống nhau ở các địa phương.

    Trình độ của học sinh tốt nghiệp trung học tại Mỹ tuy không đều về nội dung, nhưng lại rất đều về năng lực tư duy, và sự tự tin.

    Không đều về nội dung có nghĩa là có những nội dung được đào tạo ở bang này nhưng không được đào tạo ở bang khác, được đào tạo ở trường này nhưng không được đào tạo ở trường khác.

    Mỹ không quan trọng học sinh đưa vào đầu khối lượng kiến thức như thế nào, nhưng lại xem trọng “phương pháp đưa”. Họ nhấn mạnh “phương pháp” chứ không phải “lượng kiến thức”.

    Mỹ không có sách giáo khoa chung cho cả nước
    Như đã nói ở trên, chọn nội dung nào để đào tạo con trẻ là quyền của các bậc phụ huynh. Họ có thể chọn để dạy ở nhà, hoặc đưa tới trường những nội dung mà tự họ cho nó là phù hợp. Việc lựa chọn những cuốn sách để dạy trong trường thuộc thẩm quyền của cơ quan chuyên trách địa phương hay trường học.

    Có những tiểu bang cấm dạy thuyết Darwin vì họ xem đó là thuyết chống nghịch Đức Chúa Trời (hầu hết các tiểu bang).

    Mỹ là đất nước đặt nền tảng của Kinh Thánh - tức là Lời của Đức Chúa Trời làm nền tảng quản trị quốc gia. Tổng thống Mỹ khi nhậm chức đều đặt tay trên Kinh Thánh để tuyên thệ sẽ quản trị đất nước theo sự dạy dỗ của Kinh Thánh. Tôi cho rằng đây là yếu tố quan trọng khiến Mỹ luôn giữ vị thế siêu cường số một thế giới kể từ khi lập quốc đến nay.

    Xem nhà trường là mô hình doanh nghiệp
    Vấn đề thương mại hóa giáo dục được đề cao ở Hoa Kỳ, trường nào có nội dung phù hợp, hấp dẫn, giúp đào tạo ra những tài năng xuất chúng có quyền định mức học phí theo ý mình.

    Sinh viên có quyền chọn trường, chi trả học phí, có thể đi học hoặc không đều là quyền của họ (vì đã trả học phí).

    Tuy nhiên, học sinh các trường công từ lớp một đến 12 ở Mỹ không phải trả học phí mà do chính phủ đài thọ. Học phí tại các trường đại học tương đối cao, sinh viên có quyền vay tiền của chính phủ để chi trả, khi nào tốt nghiệp thì từ từ hoàn lại.

    Các trường cũng không tổ chức thi đầu vào, nhưng có quyền xét tuyển, tức là có quyền nhận, hoặc không nhận hồ sơ nào đó của sinh viên.

    Các trường đại học có thể thiết kế sự khác biệt trong khung học phí dành cho sinh viên Mỹ và sinh viên quốc tế, thông thường sinh viên quốc tế phải trả một mức học phí đắt hơn sinh viên Mỹ.

    Mỹ luôn là siêu cường
    Hằng năm, các trường tại Mỹ thường xuyên cho ra số lượng nhân tài lớn nhất thế giới. Bằng chứng là sinh viên tốt nghiệp Mỹ kinh doanh giỏi nhất, nghiên cứu khoa học giỏi nhất, đóng phim giỏi nhất, chơi đàn giỏi nhất, hát hay nhất, chơi thể thao giỏi nhất, và ngay cả trong văn học cũng là một trong những nước có nhiều nhà văn đoạt giải Nobel nhất...

    Francis Hùng

  8. #8

    Mặc định Đài Loan sẽ miễn thị thực cho các nước ASEAN

    TN - Cơ quan Ngoại giao Đài Loan vừa trình lên một số ủy ban của nghị viện báo cáo về việc miễn thị thực cho du khách từ 8 nước thành viên ASEAN.


    Đài Loan đang tập trung hội nhập nền kinh tế khu vực và thu hút du khách từ Đông Nam Á và Nam Á - Ảnh: Reuters

    Hãng tin CNA mới đây đưa tin Cơ quan Ngoại giao Đài Loan vừa trình lên một số ủy ban của nghị viện báo cáo về việc miễn thị thực cho du khách từ 8 nước thành viên ASEAN, gồm Brunei, Campuchia, Indonesia, Lào, Myanmar, Philippines, Thái Lan, và Việt Nam.

    Theo báo cáo, du khách từ 8 nước trên sẽ được hưởng các ưu tiên như miễn thị thực, nhận thị thực ngay khi đến, hoặc được cấp thị thực điện tử. Những công dân của 2 nước thành viên ASEAN còn lại là Malaysia, và Singapore hiện đã được hưởng chế độ miễn thị thực với thời hạn tạm trú không quá 30 ngày.

    Động thái nói trên của Đài Bắc nằm trong khuôn khổ “Chính sách hướng nam mới” được vạch ra bởi lãnh đạo Thái Anh Văn, người mới nhậm chức ngày 20.5. “Chính sách hướng nam mới” nhằm tạo ra sự chuyển đổi kinh tế cho Đài Loan, và đẩy mạnh vai trò của vùng lãnh thổ này trong những vấn đề ngoại giao và toàn cầu, trong đó Đông Nam Á cấu thành một phần quan trọng trong nỗ lực mở rộng thị trường nội địa với chiến lược tập trung vào con người.

    Để đạt mục tiêu này, Đài Loan đang tập trung hội nhập nền kinh tế khu vực, và thu hút du khách từ Đông Nam Á, và Nam Á.

    Minh Trung

  9. #9

    Mặc định Nước mắt hội nhập của người Việt ở Đức

    vnexpress - Người Việt Nam ở Đức được đánh giá là siêng năng, cần mẫn và thành đạt, thế nhưng đằng sau sự thành công đó là nhiều nỗ lực và sự đánh đổi.


    Nhiều người Việt ở Berlin làm việc ở các cửa hàng hoa từ sáng đến tối mịt - Ảnh: Fluter

    Nếu ai muốn tìm đến thế giới Việt Nam ở Đức, người đó sẽ được dẫn đến quận Lichtenberg ở thành phố Berlin, Fluter cho hay. Nằm giữa những tòa nhà lắp ghép, và ống khói cũ xây bằng gạch nung là 6 dãy nhà dài, được xây dựng theo kiểu có thể mô tả nôm na là "phù hợp cho mục đích sử dụng".

    Cấu trúc bên trong những ngôi nhà này cái nào cũng như nhau, gồm một hành lang dài, bên phải bên trái vô số cửa hàng, cửa hiệu. Đó là khu giao hàng lớn của người Việt Nam tại Berlin, nơi mà bạn có thể mua hoa giả, mua quần áo, cắt tóc, mang tên Chợ Đồng Xuân.

    Nếu ai muốn tìm đến thế giới Việt Nam ở Đức, người đó sẽ được dẫn đến quận Lichtenberg ở thành phố Berlin, Fluter cho hay. Nằm giữa những tòa nhà lắp ghép, và ống khói cũ xây bằng gạch nung là 6 dãy nhà dài, được xây dựng theo kiểu có thể mô tả nôm na là "phù hợp cho mục đích sử dụng".

    Cấu trúc bên trong những ngôi nhà này cái nào cũng như nhau, gồm một hành lang dài, bên phải bên trái vô số cửa hàng, cửa hiệu. Đó là khu giao hàng lớn của người Việt Nam tại Berlin, nơi mà bạn có thể mua hoa giả, mua quần áo, cắt tóc, mang tên Chợ Đồng Xuân.

    Vào những năm 1990, người Việt Nam ở Đông Đức không chỉ phải bôn ba lo cho cuộc sống. Họ còn phải chịu đựng nạn phân biệt chủng tộc, nhiều lúc còn bị đuổi đánh. Đối với nhiều người dân bản xứ, người Việt thường bị coi là "Fiji", và tốt nhất nên trục xuất ra khỏi nước Đức.

    Trong một cuộc bạo loạn ở Rostock vào năm 1992, những người cánh hữu cực đoan đã châm lửa đốt một ngôi nhà tập thể nơi người Việt Nam sinh sống.

    Những năm gần đây, sự phân biệt chủng tộc đã giảm bớt, và cái nhìn chung của người Đức về người Việt Nam cũng được thay đổi một cách hoàn toàn. Nếu trong những năm 1990, người ta thường nói về chuyện rửa tiền, tống tiền, và giết người tàn bạo của mafia Việt Nam thì hiện nay báo chí Đức lại viết về "phép lạ Việt Nam", về "những người nhập cư thành công". Đài truyền hình Đức phát những bài phóng sự nói về "Người Việt Nam khôn ngoan". Họ còn cho hay học sinh gốc Việt nhận được bằng tú tài nhiều hơn là cả học sinh Đức cùng trang lứa.

    Ông Thilo Sarrazin, tác giả của những quyển sách gây tranh cãi nhưng rất ăn khách thường mang nội dung phê phán người nhập cư, cũng đã phải đưa ra hình ảnh của nhóm người nhập cư đến từ Đông Nam Á gương mẫu, chí thú, hiếu học, im lặng hòa nhập, và không gây ra một vấn đề gì cho nước Đức. Các nhà chính trị cũng thường nhấn mạnh rằng người Việt Nam đã hòa nhập vào xã hội Đức một cách tuyệt vời.

    Tuy nhiên, với bà Mai Phương Kollath, người có một văn phòng cùng phố với Chợ Đồng Xuân, những lời khen ngợi trên có phần sáo rỗng và làm bà khó chịu. Bà cảm thấy bực bội khi nghe các bài phát biểu mà trong đó chỉ thấy ca ngợi người Việt là những người nhập cư tuyệt vời.

    Bản thân bà từng là công nhân hợp tác lao động ở Đức, và hiện làm công tác tư vấn cho người Việt và người Đức về trao đổi văn hóa.

    "Chính sách nhà nước không hỗ trợ được nhiều cho người Việt ở Đông Đức. Ví dụ như phía chính quyền chưa bao giờ nỗ lực để đưa người Việt vào các khóa học tiếng Đức", bà Kollath nói. "Nhiều người nhập cư Việt Nam thuộc thế hệ thứ nhất ở Đông Đức đang sống với mức thu nhập tối thiểu dù họ làm việc rất nhiều. Thậm chí sau 30 năm, nhiều người ở thế hệ thứ nhất cũng chỉ biết bập bẹ tiếng Đức".

    Họ không thể tham gia vào các cuộc tranh luận, không bày tỏ được ý kiến phê phán của mình cũng như không thu hút, lôi kéo được sự chú ý vào những vấn đề thực tế.

    "Thế hệ thứ nhất dồn hết tiền của của mình cho con cái và cho việc học hành của chúng. Họ bảo con em mình rằng chúng phải học từ sáng đến tối. Tốt nhất là học cả vào cuối tuần. Nhiều trẻ em trong gia đình người Việt rất sợ mang điểm xấu về nhà, sợ không đáp ứng được kỳ vọng của bố mẹ", bà Kollath nói.

    Trẻ em trong các gia đình người Việt không có năng khiếu hơn, thông minh hơn hay thành đạt hơn các trẻ em khác, nhưng những áp lực mà chúng phải đối mặt là nặng hơn.

    Bà Lương Thủy, một nhân viên công tác xã hội ở trường Barnim Gymnasium tại Berlin - Lichtenberg xác nhận điều này. Trong số 1.000 học sinh ở đây, có khoảng 170 em có bố mẹ là người Việt Nam.

    Đối với nhiều phụ huynh Việt Nam, cái quan trọng nhất đối với họ là chu cấp đầy đủ cho con cái về mặt vật chất. "Chính vì thế mà họ làm việc rất nhiều. Họ muốn tạo cho con cái mọi điều kiện có thể ở nước Đức. Nhưng nhiều em lại không cần phải có nhiều tiền hơn mà chỉ muốn được bố mẹ dành nhiều thời gian quan tâm, và hiểu mình nhiều hơn", bà Thủy nói.

    Cũng vì các bố mẹ làm việc cả ngày từ sáng đến tối trong cửa hàng, trong các quán xá nên các em không ít thì nhiều phải tự thân vận động.

    "Đối với các bậc phụ huynh người Việt, mỗi người trong gia đình phải gánh một trách nhiệm phù hợp với vai trò của mình", bà Thủy nói. "Họ rất hay lấy thành tích của con mình ra để so sánh với thành tích của các cháu khác trong cộng đồng người Việt".

    Sự khác biệt về những giá trị và tư tưởng giữa hai thế hệ bố mẹ Việt Nam và con cái sinh ra ở Đức cứ va chạm nhau hằng ngày. Hai thế giới quá khác biệt đến mức chúng không thể đơn giản tồn tại cạnh nhau một cách lặng lẽ, và trong ôn hòa.

    Sự bất đồng ngôn ngữ giữa hai thế hệ cũng không phải là chuyện hiếm. Thế hệ thứ nhất, và thế hệ thứ hai rất hay gặp khó khăn khi giao tiếp với nhau, và để hiểu được nhau. Con cái nói nhiều tiếng Đức, ngôn ngữ mà chúng nắm vững một cách hoàn hảo, và nói quá ít tiếng Việt để có thể trò chuyện với bố mẹ một cách sâu sắc.

    Cấu trúc tiếng Việt cũng khác hoàn toàn với tiếng Đức. Người lớn tuổi trong gia đình được gọi bằng cô (em gái của bố), bằng mợ (vợ của em trai mẹ), chú (em trai bố)... Bản thân người nói đã tự xưng mình ở ngôi thứ ba. Khue Pham, một nhà báo ở Đức, từng viết về cách xưng hô này một cách rất khéo léo: "Nếu bạn ở Việt Nam, bạn sẽ quên mất ngôi tôi".

    Những ranh giới ngôn ngữ, văn hóa và đạo đức xảy ra trong phòng khách của một gia đình là điều mà Thao Tran từng trải qua. Thao sinh năm 1992, bố mẹ cô từ Việt Nam sang Cottbus vào năm 1988.

    "Ở trường, tôi luôn là một học sinh giỏi, tôi muốn trở thành bác sĩ và muốn làm tất cả để gia đình tự hào. Tôi không biết gì khác, và cũng không thắc mắc tại sao lại như vậy", Thao nói.

    Năm 16 tuổi, Thao sang Mỹ theo chương trình trao đổi học sinh. "Ở đó, có một lần tôi được hỏi là tôi muốn sau này làm nghề gì, ý tưởng của tôi là gì. Hết năm học ở Mỹ, tôi quay về Đức và khi về đến nhà, tôi như gặp một cú sốc văn hóa", Thao nói. "Luôn phải có thành tích, luôn phải thành công, luôn phải cống hiến tất cả cho gia đình. Chúng tôi đã phải trải qua một thời kỳ đau khổ, phải sống xa nhau, và rồi lại được đoàn tụ cùng nhau".

    Tuy nhiên, một thời gian sau đó, bố mẹ cô chia tay nhau. Đó là một điều không thể tưởng tượng được đối với các gia đình Việt Nam.

    "Chúng tôi đã giải phóng cho mình khỏi những gì mà chúng tôi luôn nghĩ đó là dĩ nhiên, những gì mà truyền thống định sẵn từ khi bố mẹ tôi lớn lên ở Việt Nam", Thao nói.

    Sau đó, cô không trở thành bác sĩ nữa, không mang trên vai danh dự của gia đình nữa. Thay vào đó, cô lên Berlin, làm việc ở nhà hát, và học một ngành khoa học nhân văn.

    Bố mẹ cô hiện nay là bạn bè tốt với nhau, và thi thoảng, hai người cũng cùng con gái về Việt Nam thăm quê. "Đến giờ ông bà nội tôi vẫn làm như bố mẹ tôi chưa hề bỏ nhau. Bởi vì đáng ra, điều đó không thể xảy ra", Thảo cười, và nói.

    Cô đã tự giải phóng mình ra khỏi những truyền thống nhưng không quên đi văn hóa gốc gác. Có lẽ chỉ khi rời xa quê hương, người ta mới thực sự hiểu bản thân mình là ai.

    Hoàng Minh Tuấn

  10. #10

    Mặc định Tôi đã vượt qua cảnh thất nghiệp ở nước ngoài như thế nào

    vnexpress - Từ việc đang đi làm và có chỗ đứng trong xã hội nay chỉ quanh quẩn trong nhà, và làm người nội trợ, trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ "than thân trách phận".


    Tôi hiểu rằng giai đoạn thất nghiệp cũng là một khoảng lặng cần thiết để giúp tôi khám phá chính bản thân mình. Ảnh minh họa: lifecoach

    Khi rời Việt Nam để lập nghiệp ở một đất nước mới, rất ít người có một công việc chờ sẵn mà hầu hết phải sang bên kia mới bắt đầu tìm việc. Điều đó có nghĩa là nhiều người từ chỗ có công ăn việc làm ổn định, thậm chí vị trí tốt, lương cao, rơi vào cảnh thất nghiệp, từ chỗ có bố mẹ hay người giúp việc phụ việc nhà thì chính mình phải quán xuyến tất cả công việc nấu nướng, dọn dẹp.

    Bản thân tôi cũng đã trải nghiệm điều này khi bỏ một công việc tốt để sang Australia theo chồng và chịu đựng cảnh thất nghiệp.

    Cảm giác của những người thất nghiệp trong tình huống như vậy có thể là:

    - Mất tự chủ về kinh tế: Đang từ chỗ có một công việc, và thu nhập đều đặn rơi vào cảnh không có việc làm, và không có thu nhập, có người phải dựa vào thu nhập của vợ hay chồng, người dùng tiền tiết kiệm, có người lại cậy nhờ gia đình hoặc bạn bè.

    Dù trong trường hợp nào thì sự tự do về kinh tế bị giảm đi và nhiều người từ chỗ chi tiêu thoải mái phải chuyển sang "thắt lưng buộc bụng" và tính toán trước sau. Có người mang theo cảm giác "ăn bám" và vì vậy lúc nào cũng cảm thấy bí bách, khó chịu.

    - Thiếu tự tin: Khi bị thất nghiệp ở nước ngoài, một trong những điều đầu tiên phải làm là đi xin việc. Khi xin việc ở nước ngoài, do vô vàn lý do như bằng cấp không phù hợp, bằng cấp ở Việt Nam không được công nhận, trình độ ngôn ngữ chưa tốt, chưa biết cách viết đơn xin việc... mà các nhà tuyển dụng sẽ từ chối. Khi nhận được hết lá thư từ chối này đến lá thư từ chối khác thì cảm giác chán nản, tự ti là điều không tránh khỏi.

    - Hụt hẫng: Từ việc đang đi làm, và có chỗ đứng trong xã hội trở thành một người quanh quẩn trong nhà, và làm người nội trợ, sự hoán đổi vị trí này quả là không dễ dàng. Trong đầu nhiều người xuất hiện những suy nghĩ "than thân trách phận", băn khoăn xem liệu mình có quyết định sai lầm. Tôi cũng từng tự hỏi mình rằng "sao ở nhà công việc bận rộn mà sang đây suốt ngày chỉ quanh quẩn xó bếp?", "sao mình lại trở thành người vô dụng thế này?".

    - Cô đơn: Từ chỗ có các mối quan hệ xã hội dày đặc thành không có nhiều người quen biết hoặc gặp khó khăn trong việc xây dựng các mối quan hệ ở một đất nước mới do rào cản ngôn ngữ hay văn hóa thì cảm giác cô đơn là tất yếu.

    Tôi và những người cùng hoàn cảnh thất nghiệp đều có thể có chung những cảm xúc trên nhưng cách mỗi người đương đầu với hoàn cảnh đó có thể khác nhau.

    Lúc đầu mới sang Australia, tôi cảm thấy rất buồn vì suốt ngày chỉ quanh quẩn ở trong nhà, mỗi buổi sáng thức dậy lại thấy rất nhớ cảm giác được đi làm. Tuy nhiên, chỉ mất khoảng hai tuần để buồn chán, tôi quyết định ra khỏi nhà để khám phá môi trường xung quanh mình.

    Tôi bắt xe buýt đi khắp thành phố, tìm hiểu địa hình, và địa lý của vùng mình đang ở, tìm các cửa hàng bán đồ ăn Việt Nam, tìm hiểu các dịch vụ công cộng như thư viện, trường học.

    Thư viện là khám phá tuyệt vời nhất đối với tôi vì ngoài việc mượn sách để đọc thì tôi còn mượn được các quyển tiểu thuyết audio - book (sách nói) mà tôi có thể nghe lúc đi trên xe buýt hoặc lúc làm việc nhà, khiến cho những công việc như lau dọn hay là quần áo trở nên đỡ nhàm chán hơn. Tôi cũng mượn những cuốn sách để tìm hiểu về văn hóa của đất nước tôi đang ở và những cuốn sách văn học kinh điển của họ.

    Một điều nữa mà mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn luôn cảm ơn thời gian thất nghiệp đó là khám phá ra những sở thích của mình. Nhờ có nhiều thời gian rảnh rỗi, tôi học cách chế biến các món ăn cầu kỳ hơn bình thường từ những nguyên liệu cơ bản, khiến chúng trở nên đẹp mắt và ngon miệng hơn.

    Tôi bắt đầu thử sức trong việc làm bánh, một thứ vô cùng xa lạ với bản thân lúc đó nhưng khi nhìn ngắm thành quả là những chiếc bánh nho nhỏ, thơm ngon, lòng tôi tràn ngập cảm giác vui sướng.

    Tôi cũng bắt đầu học đan, và móc quần áo, tất, giày trẻ con rồi mang tặng những người bạn mới sinh con, vừa ý nghĩa vừa tiết kiệm tiền. Tôi còn tranh thủ đi học học tiếng Trung, và học vẽ, những điều mà tôi mơ ước trước kia nhưng chưa có điều kiện thực hiện.

    Cũng vì có nhiều thời gian mà tôi quyết định tham gia vào các tổ chức từ thiện của địa phương để vừa có cơ hội làm việc tốt lại vừa được gặp gỡ, và giao lưu với những người bạn mới có cùng chí hướng với mình. Công việc từ thiện còn giúp tôi cải thiện kỹ năng giao tiếp, tăng cường khả năng ngôn ngữ, và cũng là một điểm cộng cho đơn xin việc sau này của tôi.

    Tôi cũng mạnh dạn nhờ những người có kinh nghiệm đọc và hướng dẫn tôi cách viết đơn xin việc sao cho rõ ràng, cụ thể, và ấn tượng với người tuyển dụng. Mỗi lần thất bại tôi lại coi đó là một bài học, rút kinh nghiệm dần trong cách viết đơn xin việc hay trả lời phỏng vấn.

    Có một điều quan trọng là cá nhân tôi không bao giờ coi mình là "kẻ ăn bám" chồng vì tôi ở nhà lo toan nội trợ, đảm bảo bữa ăn ngon, đầy đủ dinh dưỡng, chăm chút nhà cửa gọn gàng. Tôi cũng đang "làm việc", chỉ không phải là làm ở văn phòng mà thôi.

    Rồi giai đoạn thất nghiệp cũng qua đi. Tôi có thể làm công việc lao động chân tay hay công việc văn phòng để có thu nhập nhưng công việc nào cũng đáng trân trọng, và đem lại cho tôi những trải nghiệm của cuộc sống.

    Sau tất cả, tôi biết trân trọng đồng tiền mình làm ra, và hiểu rằng giai đoạn thất nghiệp cũng là một khoảng lặng cần thiết để giúp tôi khám phá chính bản thân mình.

    Thu Hương

Trang 1/4 123 ... cuốicuối

Ghi nhớ trang này

Ghi nhớ trang này

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới.
  • Bạn không thể trả lời
  • Bạn không thể up file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết
  •