Phật giáo - Nghệ thuật sống

Thảo luận trong 'PHẬT GIÁO' bắt đầu bởi PhuongChau, 3/1/13.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. PhuongChau

    PhuongChau Ban Quản trị

    Mây của trời hãy để gió cuốn đi

    Chúng ta đều biết rằng mọi việc xảy đến với chúng ta luôn bất ngờ, và khi đi nó để lại cho ta nhiều nuối tiếc, nếu ta không biết cảm nhận hay tận hưởng. Vì lý do vô tâm hay sự việc xảy đến quá vô tình? Nếu nhìn nhận về mặt khách quan, có xót xa thì do mình vô tâm với những gì xảy đến.

    [​IMG]
    Ảnh minh họa - Nguồn: Internet


    Tiếc nuối là một trạng thái của “Tâm”
    Trạng thái tâm làm cho chúng ta ngậm ngùi trước những cái tốt đẹp đã qua đi. Bên cạnh đó Đức Phật đã cho thấy sự nuối tiếc sâu hơn là do “Chấp Thủ”. Đó là trạng thái tâm thức cho rằng đối tượng đang nhận thức là của mình, thuộc về mình và do đó luôn muốn ôm giữ và bám víu vào đó. Do chúng ta sống với cảm giác của “Tâm” và luôn cho đó là mình, rồi sống với khổ đau, buồn vui, thương ghét, giận hờn.

    Hãy nhìn nó với mặt tích cực vì chúng ta biết mọi hoàn cảnh đều vô thường. Và tâm hồn cũng vậy. Đừng nắm giữ bất cứ thứ gì để rồi người đau khổ lại là chính mình. Hãy thả lòng mình để tận hưởng những những hình ảnh bình dị trong cuộc sống, đôi khi chúng sẽ giúp ta cảm nhận rồi “ngộ” ra điều gì đó để thoải mái hơn khi đối diện hoàn cảnh bất như ý.

    Làm sao để không vướng mắc?
    Trong kiếp sống này chúng ta được ví như dòng sông, và sẽ có những vật trôi trên đó. Giống như gỗ cứ trôi mãi, trôi mãi, đến khi nào đó sông ngừng chảy thì gỗ sẽ ngừng trôi, thậm chí gỗ đã dạt vào bờ tự lúc nào mà sông chẳng hề hay biết. Cũng vậy, tất cả những sự việc xảy đến với ta như gỗ hay bất cứ vật gì, cứ vô tình lướt qua nhau, để rồi khi chợt tỉnh giấc thì đã xa rồi.

    Mọi người gặp gỡ và biết nhau là “Nhân – Quả”, duy trì mối liên kết ấy gọi là “Duyên”. Thuận hay nghịch duyên, bền lâu hay mau chóng là do ý thức duy trì mối liên hệ của mỗi cá nhân. Vậy sống như thể nào để đạt được tâm hồn thảnh thơi nhẹ nhàng như dòng sông, không vướng mắc bất cứ thứ gì? Cũng “Tùy duyên” như Bụt vậy.

    Đức Phật khuyên dạy chúng sinh hãy chăm tu tập “Tứ vô lượng tâm”, tức là “Bốn món tâm rộng lớn không lường được” đó là các tâm “Từ, Bi, Hỷ, Xả”. Phật dạy hãy mở rộng tâm hồn không hạn chế đối với bất kỳ loài hữu tình nào. Đây là những đặc tính giúp con người trở nên tốt đẹp, hơn nữa đây là lối sống của bậc Thánh.

    Tuy nhiên lời Phật dạy không chỉ dừng lại ở đệ tử của Ngài, mà còn cho những người không có niềm ti
    n vào giáo lý Phật Đà. Nếu mỗi người cố gắng thực hành “Tứ vô lượng tâm”, không phân biệt tôn giáo, chủng tộc, … thì mỗi người sẽ trở thành một công dân lý tưởng trong thế giới hòa bình, an lạc.

    Mây của trời, hãy để gió cuốn đi
    Trên phương diện hóa giải nội kết của “Chấp thủ”, chúng ta chỉ nhìn về “Tâm xả”. “Xả” là bỏ đi, không chấp, không ghi giữ trong lòng. Tức là không ghét bỏ cũng không luyến ái, không ưa thích mà cũng không bất mãn. Người học Phật luôn giữ tâm bình thản trước mọi việc, cho dù người đó có khinh rẻ mình.

    Giữa những cuộc thăng trầm sóng gió của thế gian, Đức Thế Tôn dạy ta luôn bình thản như tảng đá sừng sửng trước gió vậy. Như mãnh hổ giữ rừng xanh, không sợ bất cứ nguy hiểm nào, cũng giống như gió thổi qua mảnh lưới vậy.

    Qua đó xét lại tâm mình, Phật chỉ dạy chúng ta phương pháp để đối diện, tự chúng ta vượt qua, thực hành hay không là việc của mình. Hãy nhìn hoa sen từ bùn nhơ nước đục vươn lên để tỏa mùi hương thanh khiết. Tinh thần tùy duyên bất biến của Phật giáo giúp chúng ta có cái nhìn thoáng hơn trong công việc cũng như tiếp xúc với mọi người trong mọi hoàn cảnh khác nhau.

    Dẫu biết rằng mỗi người trong chúng ta ai rồi cũng sẽ bắt gặp những người đi ngang đời mình, rồi cứ bắt buộc người ta phải làm điều này điều kia cho mình, cuối cùng lại ngồi suy nghĩ vu vơ “giá mà ta đừng nói những lời đó”, “Phải chi mình đừng làm những hành động như vậy”, “Tại sao mình lại làm vậy?”… Những cảm xúc tiêu cực lại dày vò người ấy, nhưng chúng ta đâu biết được “Nhân Duyên” giữa ta và người đã không còn. Thay vì ngồi đó tiếc nuối, tại sao chúng ta không nghĩ rằng “Tùy duyên” và những người chúng ta gặp họ đều dạy chúng ta về những bài học có giá trị, nghĩ đến đó chắc hẳn ai cũng nhẹ người.

    Cũng giống như khi chúng ta nhìn lên bầu trời và những đám mây, trời xanh bao la nhưng đâu thể nào bắt buộc mây cứ ở đó mãi. Đủ duyên thì mây và trời hòa quyện vào nhau như một hợp thể không tách rời, cho đến khi hết duyên gió cuốn mây tan, trời và trời sẽ xa nhau. Thay vì ngồi đó than trách cho câu chuyện đau buồn, hãy suy nghĩ tích cực rằng “Gió” đã tạo điều kiện cho “Mây” mạnh mẽ hơn. Qua đó ta thấy rằng gặp“Thuận duyên” hay “Nghịch duyên” đều cho chúng ta những bài học có giá trị để ta mạnh mẽ hơn khi đối đầu với nghịch cảnh.

    Đức Phật đã nhập diệt nhưng giáo lý của Ngài vẫn còn hiện hữu trên thế gian này, vượt không gian và thời gian, thấm nhuần vào các tầng lớp xã hội, và được Tôn Nữ Hỷ Khương viết rằng:

    Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
    Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
    An nhiên tự tại – lòng thanh thản
    Đời sống tâm linh thật diệu kỳ!


    Vườn hoa Phật giáo
     
  2. PhuongChau

    PhuongChau Ban Quản trị

    Phước có nghĩa là gì hở mẹ?

    Mẹ ơi, lúc nào đến chùa con cũng nghe nhiều người nói đến chữ Phước, vậy nó có nghĩa là gì hở mẹ?


    [​IMG]
    Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
    Con gái à! Nếu truy nguyên ra ngữ nghĩa của chữ Phước hay Phúc, thì dài dòng lắm. Tựu trung, con chỉ cần biết nôm na rằng: Phước chính là niềm vui trong cuộc sống. Người có phước thì gặp toàn chuyện may mắn, ấm no hạnh phúc. Ngược lại, người thiếu phước thì cuộc sống luôn đối mặt với vô vàn éo le, cay đắng. Trong nhân gian vẫn thường nói: “hữu phước hữu phần”, hoặc “phước địa đãi phước nhân”. Phước không phải tự dưng mà có, tất cả đều phải do tự thân tạo lấy. Nói khác đi, “có nhân lành thì mới gặt được quả ngọt”.

    - Thế con phải làm gì để có phước hở mẹ?

    - Nếu gặp được quý thầy thì con sẽ được chỉ dạy nhiều hơn. Ở đây, mẹ chỉ khuyên con nên chuyên cần lễ Phật, ra đường lễ phép hòa nhã với mọi người. Thấy ai đói rách thì thương, không được nói càn làm bậy, a dua với kẻ xấu là được con ạ.

    - Mẹ ơi, vậy mấy người hay chở phẩm vật từng xe từng xe đến cúng dường, chắc họ có phước lớn lắm phải không mẹ?

    - Còn tùy theo nữa con ạ, nếu họ cúng dường chỉ vì mục đích cầu danh hay cầu lợi thì có thể họ sẽ được cái họ cần, nhưng phước thì không được là bao. Con nên biết, danh và lợi sẽ phôi phai theo năm tháng, nhưng phước đức thì còn mãi với thời gian. Đến lúc lâm chung, danh lợi đều vô nghĩa, chỉ có phước đức là của hồi môn vô giá có thể mang theo mà thôi. Ví dụ: con đi ra nước ngoài, bắt buộc phải đổi tiền ra dollar mới sinh hoạt dễ dàng được. Cũng vậy, lúc về cảnh giới bên kia, nếu con không có phước đức để mang theo, chắc chắn sẽ gặp khó khăn như ngươi không có dollar vậy.

    - Cũng có lý đó mẹ ạ! Nhưng trừu tượng quá, liệu thế gian họ có tin như thế không mẹ?

    Việc này tùy theo căn cơ của mọi người. Ai hiểu thì hành chứ biết làm sao hơn. Nếu như ai cũng ngộ ra thì không còn là cõi đời nữa. Làm phước làm thiện đâu phải chờ đến lúc giàu có, hay làm những việc to lớn có trống đánh chiêng khua mới gọi là…mà lắm lúc những việc tưởng chừng như cỏn con thầm lặng, vẫn có giá trị của nó. Nhiều hạt cát góp lại cũng thành bãi sa mạc đó con ạ. Ngày xưa, bát cơm xiếu mẫu tuy bé nhỏ, nhưng lúc Hàn Tín quay lại trả ơn thì là vô giá. Cho nên, tạo phước không nên câu nệ, không mặc cảm rằng phẩm vật cúng dường bố thí của mình là nhỏ bé không đáng gì. Hơn thua nhau tấm lòng gởi gắm trong đó mà thôi.

    - Mẹ à! Sách có câu: “cao lễ dễ thưa”. Người đời vẫn thường nhìn vào lễ vật để thể hiện sự khinh trọng khác nhau là sao vậy mẹ?

    - Thói đời vẫn thế đó con ạ, nhưng cõi trên thì rất vô tư và rất công bằng. Họ chứng cái tâm và ghi nhận phước đức của bất cứ ai gieo mà không hề nhìn vào kích cỡ của lễ vật. Người nhận bố thí cúng dường mà biết đem của cải đó làm lợi lạc quần sanh thì mới đáng quý. Nếu làm khác đi thì tội báo phải mang lấy mà thôi.
    - Con cảm ơn mẹ!

    Vườn hoa Phật giáo
     
  3. PhuongChau

    PhuongChau Ban Quản trị

    Là phụ nữ, hãy dịu dàng như nước

    Có người cho rằng: “Phụ nữ ngoan hiền nhạt như nước ốc”; lại có người nói: “Vợ đanh đá giống như mâm cơm có thêm bát mắm ớt, như vậy mới tạo nên hương vị đậm đà”. Nhưng thực tế có phải vậy không?


    [​IMG]
    Ảnh minh họa - Nguồn: Internet
    Cùng với sự phát triển của xã hội và tư tưởng nam nữ bình quyền, người phụ nữ ngày càng khẳng định được vị thế của mình trong xã hội. Tuy nhiên cũng vì lẽ đó mà phụ nữ trong xã hội hiện đại dần dần mất đi nét ôn nhu vốn có thuở xưa.

    Rất nhiều người đàn ông hiện đại có quan niệm rằng: “Thời đại ngày nay mà cứ đòi hỏi vợ phải công dung ngôn hạnh, phải tam tòng tứ đức như ngày xưa thì chỉ còn cách đưa vào tủ kính để ngắm. Những người vợ chanh chua một tí, cay cay một tí, gai góc một tí, mạnh mẽ một tí mới có sức cuốn hút, mới có khả năng gìn giữ hạnh phúc gia đình”.

    Tuy nhiên các đức ông chồng đã bao giờ tự hỏi: Vì sao trong xã hội hiện đại vợ chồng lại lục đục ly hôn nhiều hơn xưa? Vì sao mẫu phụ nữ “chanh chua một tí, cay cay một tí” mà các anh ao ước ấy lại dễ làm cho gia đình bất hòa?

    Có câu chuyện kể về một cô gái cá tính tên là Linh. Thời đại học, Linh là cô gái mạnh mẽ và tháo vát nhất trong nhóm bạn. Từ ngày cả nhóm vừa mới bước chân vào giảng đường đại học, Linh đã tỏ ra có sở trường chỉ huy và làm người lãnh đạo. Bất kể việc to hay việc nhỏ, việc lớn hay việc bé, từ làm thuyết trình báo cáo cho đến đi đâu ăn gì mỗi khi cả nhóm tụ tập, cô nàng đều chủ động quyết định thay mọi người. Thậm chí, ngay cả việc các thành viên trong nhóm kết bạn với ai hay không nên kết bạn với ai, Linh đều đưa ra những lý lẽ đầy thuyết phục. Cũng chính vì vậy, mọi người luôn tin tưởng và nghe theo mọi sự sắp đặt của cô bạn trưởng nhóm này.

    Với cá tính ấy, Linh luôn luôn là người đứng đầu trong tất cả mọi hoạt động, cứ như vậy cho tới khi cô kết hôn và xuất hiện "khắc tinh” khắc chế được tính khí cô nàng.

    Chồng của Linh không phải là mẫu đàn ông gia trưởng, nhưng anh kiên quyết và dứt khoát. Dù yêu thương vợ nhất mực, anh vẫn tìm cách góp ý để giúp Linh thay đổi. Một người luôn mong vợ hiền thục nhu mì, còn một người lại đòi hỏi chồng phải ngoan ngoãn nghe lời, bởi vậy mà gia đình cứ luôn tranh cãi bất hòa. Kết hôn chẳng bao lâu, cả hai không thể dung hòa được đôi bên nên quyết định mỗi người một ngả.

    Nhiều người đàn ông hiện đại cho rằng: “Phụ nữ ngoan hiền nhạt như nước ốc”; lại có người nói: “Vợ đanh đá giống như mâm cơm có thêm bát mắm ớt, như vậy mới tạo nên hương vị đậm đà”. Nhưng câu chuyện của Linh chẳng phải nhắc nhở các đấng lang quân rằng: Dẫu bạn từng cho rằng đanh đá chanh chua là đáng yêu thế nào, thì khi đã chung sống dưới một mái nhà, tổ ấm của bạn vẫn cần lắm một người phụ nữ hiền thục dịu dàng.

    Theo văn hóa phương Đông, phụ nữ được tạo ra từ nước, mà nước lại đại diện cho tài lộc, vậy nên phụ nữ trời sinh đã mang tài mệnh. Có một câu cổ ngữ rằng: “Thành gia lập nghiệp", nghĩa là nam giới cần xây dựng gia đình mới có thể thành công trong sự nghiệp. Xét về một khía cạnh nào đó, việc lập gia đình có ảnh hưởng tới cuộc đời hơn cả việc lập nghiệp, bởi vì, đằng sau thành công của một người đàn ông luôn có sự hy sinh của người phụ nữ.

    Vậy tại sao phụ nữ cần dịu dàng như nước?

    1. Bởi nước luôn chảy về chỗ thấp
    Nước chảy về chỗ thấp cũng giống như người phụ nữ trong gia đình, sẵn sàng hạ mình xuống để nâng gia đình lên.

    Những người phụ nữ mạnh mẽ cho rằng nữ giới có thể cân nửa bầu trời, thực ra lại đánh mất đi bản chất của nước. Phụ nữ tranh giành vị thế với nam giới, khiến người đàn ông không còn không gian. Nhưng sâu thẳm trong tâm, người phụ nữ vẫn mong rằng chồng mình phải là một “trang nam tử". Mâu thuẫn này của người phụ nữ sẽ dễ dàng dẫn tới việc ly hôn, dù có tiền có của cũng không thể bình an hưởng thụ.

    2. Bởi nước nhu hòa vĩnh viễn không bị tổn thương
    Nước có tính nhu, dòng nước gặp chướng ngại vật biết tự động rẽ tránh, sẽ không đối đầu, thế nên vĩnh viễn nước không bị tổn thương.
    Đối diện với người đàn ông giận dữ, người phụ nữ dịu dàng biết đối nhân xử thế, có thể lấy nhu mà thắng cương. Người phụ nữ dịu dàng nhu mì thì người đàn ông sẽ không thể tức giận được.

    Vì vậy mà phụ nữ dịu dàng như nước vĩnh viễn là người đứng đầu. Người phụ nữ có cá tính mạnh luôn đối đầu với đàn ông sẽ khiến gia đình căng thẳng, bản thân họ cũng sẽ là người chịu tổn thương.

    Nhiều người phụ nữ hiện đại luôn tự hào rằng chồng mình rất “ngoan ngoãn phục tùng". Nhưng liệu người chồng có thể chiều ý vợ cả đời được không? Có người chồng nào muốn nhắm mắt để vợ chỉ đạo cả đời không? Chỉ khi người vợ làm tròn thiên chức của người phụ nữ, thì người đàn ông mới toàn tâm toàn ý với cô suốt cuộc đời.

    3. Bởi nước có thể làm dịu vạn vật
    Nước biết nuôi dưỡng vạn vật, vạn vật sinh trưởng đều nhờ vào nước.

    Phụ nữ dịu dàng như nước luôn tìm thấy điểm tốt ở người đàn ông, âm thầm khích lệ họ, khen ngợi họ. Những lời động viên ấy có thể giúp người đàn ông có thêm ý chí, và nghị lực để vươn lên.

    Như vậy mối quan hệ của hai người mới có thể thân mật, khắng khít được. Đôi khi sự ân cần săn sóc, dịu dàng yêu thương của người phụ nữ còn có sức mạnh lớn hơn là ngoại hình xinh đẹp, học vấn cao siêu, hay tiền bạc của cải.

    Gia đình là tế bào của xã hội, và người phụ nữ chính là phong thủy giữ cho gia đình đó được trong ấm ngoài êm. Bởi vậy một gia đình yên ấm cần cả người vợ và người chồng làm tròn thiên chức của mình. Người phụ nữ cần dịu dàng như nước chảy qua khe, người đàn ông cần rộng rãi như biển cả sông dài.

    Vườn hoa Phật giáo


     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này