Ðề: Thơ Vịnh Tiếu Lâm
Đôi vợ chồng già!
Đôi ta nay thật già rồi.
Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi.
Khó khăn lúc đứng khi ngồi,
Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay.
Về hưu rảnh rỗi cả ngày,
Bà thì đổi tính nên hay nói nhiều.
Thôi thì bà nói đủ điều,
Trời mưa trời nắng, sáng chiều tới khuya...